những nhà cái uy tín nhất việt nam Tuần này chúng tôi ủng hộ Tuần lễ Người chăm sóc!

04 tháng 6 năm 2023

Tuần lễ dành cho người chăm sóc là chiến dịch thường niên nhằm nâng cao nhận thức về việc chăm sóc, nêu bật những thách thức mà những người chăm sóc không được trả lương phải đối mặt và ghi nhận sự đóng góp của họ đối với các gia đình và cộng đồng trên khắp Vương quốc Anh.

Nó cũng giúp những người không nghĩ mình có trách nhiệm chăm sóc xác định mình là người chăm sóc và tiếp cận được sự hỗ trợ rất cần thiết.

Chiến dịch này được thực hiện bởi hàng nghìn cá nhân và tổ chức cùng nhau hỗ trợ người chăm sóc, điều hành các hoạt động, nêu bật vai trò quan trọng của người chăm sóc trong cộng đồng của chúng ta và thu hút sự chú ý đến tầm quan trọng của việc chăm sóc.

Trưởng bộ phận Chấn thương Nghiêm trọng của chúng tôi, Carol Hopwood, người được ủy thác của Headway Sefton đã nói chuyện với một số tình nguyện viên tuyệt vời tại Headway Sefton về lý do họ quan tâm, sau đây là một số điều tuyệt vời mà họ đã nói:

 

---

Tôi chăm sóc cho người bạn đời của mình sau chấn thương sọ não vào tháng 12 năm 2011, sau khi rời bệnh viện 2,5 năm sau, tôi rất vui khi anh ấy có thể xuất viện và sống một cuộc sống giống như cuộc sống trước đây.

Cuộc sống của chúng tôi đã khác và vẫn như vậy. Tôi sẽ không nói nó tốt hơn hay tệ hơn, nó chỉ khác thôi.

 

Tommy và tôi đã sớm nhận ra rằng nếu không chấp nhận hoàn cảnh, bạn sẽ không bao giờ bước tiếp và học cách tận hưởng cuộc sống mới nhưng không quên những kỷ niệm của cuộc sống cũ.

 

Tôi thật may mắn khi có một đội ngũ tuyệt vời xung quanh mình gồm những người chăm sóc yêu mến anh ấy (cũng như hầu hết những người dành thời gian để tìm hiểu anh ấy). Tôi có rất nhiều gia đình và bạn bè cũng như Headway Sefton yêu quý của tôi, những người luôn hỗ trợ tôi, vì vậy tôi muốn cống hiến và tình nguyện dành thời gian của mình cho người khác trong những tình huống như “Tommy của tôi”.

 

Tôi rất vui trong vai trò chăm sóc của mình và tự hào về việc anh ấy khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần mặc dù anh ấy bị khuyết tật, đây là lý do tại sao tôi luôn biện hộ với người khác rằng, đối với tôi, chăm sóc anh ấy không phải là việc vặt mà là một niềm vui (à, hầu hết thời gian nhưng chúng ta đều là con người và đều có những ngày tồi tệ).

 

Sau 11 năm giữ vai trò chăm sóc, tôi đã được đề cử cho giải thưởng, tôi là “người chăm sóc của năm” của Headway Vương quốc Anh, một danh hiệu mà tôi không mong đợi có được trong một phút vì có hàng triệu người chăm sóc tuyệt vời khác mà chúng tôi có ở đất nước này quan tâm vì họ yêu những người mà họ đang chăm sóc cho dù đó là đối tác, cha mẹ hay anh chị em.”

---

“Tôi quan tâm.

Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, cuộc sống của chúng tôi đã thay đổi mạnh mẽ mãi mãi. Người chồng yêu dấu của tôi bị chấn thương sọ não trong một vụ tai nạn lao động, người đàn ông đi làm sáng hôm đó đã quay về với chúng tôi, thay đổi quá nhiều. 15 năm với những thử thách mà tôi phải đối mặt vẫn hủy hoại tâm hồn, bực bội, mệt mỏi, đầu óc choáng váng, những khoảng thời gian điên cuồng và rồi con người cũ của anh ấy quay trở lại và trái tim tôi bay bổng. Nhưng sau đó, giống như một cú bật công tắc, điều nhỏ nhặt nhất như phải thay đổi kế hoạch trong ngày của chúng ta và cầu chì của anh ấy có thể nổ, rồi nó lại trở thành hiện thực. Tôi có thể khóc, rất nhiều.... và bây giờ tôi chửi thề rất nhiều, trong hơi thở, tôi cảm thấy muốn hét lên. Làm người chăm sóc thật khó khăn.”

---

"Tôi tình nguyện ở đây tại Headway Sefton, đằng sau hậu trường, chúng tôi nói chuyện và thăm những thành viên mới đang gặp khó khăn, những người đang bắt đầu hành trình chấn thương sọ não. Cá nhân tôi đã rút lui vì mọi chấn thương sọ não mà tôi không thể đối phó nên giờ đây tôi đã được các thành viên và tình nguyện viên khác giúp đỡ, lôi kéo, truyền cảm hứng. Tôi muốn dấn thân vào một vai trò tại Headway Sefton. Tôi vừa viết xong hồ sơ đấu thầu đầu tiên cho một khoản tài trợ mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có được trong cả triệu năm kỹ năng để làm như vậy, quan sát không gian này. Tôi trò chuyện với những người chăm sóc khác và đưa ra sự hỗ trợ cũng như lắng nghe. Chúng tôi lên kế hoạch, chúng tôi gây quỹ, chúng tôi mua sắm, chúng tôi tổ chức, chúng tôi lắng nghe, chúng tôi hỗ trợ với tư cách là tình nguyện viên - chúng tôi ở đây cả ngày lẫn đêm để giúp đỡ các thành viên và người chăm sóc của họ.

Đã đến lúc cho đi, đã đến lúc giúp đỡ những người đã giúp đỡ chúng ta trong cơn khủng hoảng. Nếu không có tất cả các bạn ở Headway Sefton, tôi không dám nghĩ đến ngày hôm nay gia đình tôi sẽ ra sao. Cảm ơn bạn từ tận đáy lòng.”

---

“Tôi chăm sóc chồng mình và đã làm như vậy trong 2 năm rưỡi qua. Cuộc sống của chúng tôi thay đổi rất nhanh khi anh ấy bị ô tô tông khi đang đi bộ. Hiện anh ấy bị chấn thương sọ não nghiêm trọng và mắc chứng động kinh.

 

Việc chăm sóc anh ấy vô cùng căng thẳng. Chủ yếu là vì nhiều người đặt câu hỏi về những quyết định của chúng tôi và chúng tôi có rất ít quyền riêng tư.

 

Vì chồng tôi có thể đi lại và nói chuyện nên vai trò chăm sóc của tôi bị người khác đặt câu hỏi rất nhiều và tôi được hỏi hàng ngày 'khi nào bạn đi làm lại?' 'sao bạn không có việc làm' và thậm chí 'chồng bạn cần kiếm việc làm ngay bây giờ'. Mọi người không biết về sự phức tạp mà anh ấy/tôi phải đối mặt. Chồng tôi gặp khó khăn khi sắp xếp từng ngày của mình và không thể hiểu mọi thứ có liên quan với nhau như thế nào hoặc mọi thứ không liên quan như thế nào. Tôi dành rất nhiều thời gian để giải thích mọi thứ cho anh ấy (tôi chỉ cần làm gián đoạn một ‘cuộc gọi ngẫu nhiên’ khi chồng tôi chuẩn bị đăng ký một đơn đặt hàng thường trực ngẫu nhiên). Anh ấy gặp khó khăn trong việc theo dõi các cuộc trò chuyện và bị quá tải giác quan nghiêm trọng.

Tôi dành nhiều thời gian cùng anh ấy lên kế hoạch cho các hoạt động của chồng, giúp anh ấy đi đúng hướng trong ngày và điều chỉnh nhịp độ để anh ấy không bị kiệt sức/lên cơn co giật. Trong khi điều hành công việc nhà và chăm sóc một đứa trẻ, cuộc sống rất khó khăn và chúng tôi liên tục bước đi trên vỏ trứng vì anh ấy chưa nắm vững được cảm xúc của mình.

Trước khi trở thành người chăm sóc, tôi nghĩ vai trò này có nghĩa là chăm sóc cá nhân và cho ăn, nhưng của tôi thì khác. Sự chăm sóc mà tôi cung cấp là điều cần thiết cho sức khỏe của chồng tôi nhưng với những người ngoài cuộc không biết gì về tình trạng của anh ấy, tôi thực sự tin rằng họ nghĩ rằng tôi đọc tạp chí cả ngày và nằm dài xem tivi. Tôi kiệt sức và khóc một mình vài lần một tuần”.

---

Không ai có thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ thay đổi một cách thảm khốc chỉ sau một lần thất bại, vô tình. 

Chúng ta mù quáng trước những cơn gió xấu, mọi chuyện phải như vậy. 

Không ai có thể tưởng tượng được sức nặng dày đặc của thế giới sẽ như thế nào cho đến khi lưng bạn oằn xuống dưới áp lực nặng nề. 

Làm sao bạn có thể tưởng tượng được rằng một ngày nào đó bạn sẽ ước mọi việc diễn ra bất lợi hơn chính vụ tai nạn! 

Chỉ chịu trách nhiệm về bản thân, con cái, sự nghiệp và gia đình là đủ áp lực. 

Thêm nhiệm vụ bất ngờ là đột nhiên phải chăm sóc người bạn đời trưởng thành của mình 24/7 và tất cả những gì họ từng phải chịu trách nhiệm, không thể phủ nhận là một cú phá hủy thành công của một chương trình. 

Sự tập trung của mọi người đương nhiên tập trung vào người bị tổn thương não - đặc biệt là của bạn. 

Các nhiệm vụ khác bị bỏ quên, thêm vào đó là rừng khỉ nhảy lên lưng bạn. 

Và sau đó, giấc ngủ bắt đầu chập chờn, sức khỏe của bạn giảm sút và quân domino bắt đầu lung lay. 

Không ai có thể tưởng tượng được rằng sẽ không có sự hỗ trợ nào sau khi xuất viện!

Ngay cả gia đình cũng chán nản khi nghe bạn than thở. Không có thiệt hại đáng kể nào có thể nhìn thấy được nên bạn phải học cách im lặng tiếp tục. 

Tội lỗi bắt đầu len lỏi vào những cảm giác oán giận ngấm ngầm, tạo ra một mạng lưới cảm xúc rối rắm, khó tháo gỡ, đẩy chúng ra xa. 

Và cuộc sống vẫn tiếp diễn. Và tiếp tục, và tiếp tục. 

Và rồi, như điều đó xảy ra, Chúa thổi một lời thì thầm, bất ngờ, một tia sáng của bộ áo giáp lấp lánh, kêu leng keng, trong lốt một thiên thần trần thế, mặc trang phục luật pháp. 

Sứ giả từ thiên đường, mang đến hy vọng! 

Một bàn tay tươi cười để nắm giữ người, quan trọng nhất, 'nhận' khoản phí bất đắc dĩ mà bạn phải trả. 

Thắp đuốc soi đường. 

Nếu không có cuộc gặp gỡ định mệnh đó, ngày đáng ngại nhất đó, người chồng bị tổn thương não của tôi chắc chắn sẽ không sống được đến ngày hôm nay. 

Tôi? Tôi tin rằng tôi đã đi bộ. 

Làm sao ai có thể tưởng tượng được rằng một ngày nào đó họ sẽ biết ơn tổ chức từ thiện. 

Dành cho đôi tai biết lắng nghe và đôi mắt không thể đảo tròn. 

Cảm ơn Chúa vì cuộc gặp gỡ đó và vì tổ chức từ thiện mang tên Headway.“

---

Đọc thêm về tuần lễ dành cho người chăm sóc tại đây:

Tin liên quan

svg_logocutout